Thứ Hai, 7 tháng 5, 2018

Sự nghiệp 22 năm - vinh quang và cay đắng...

Tuần rồi giới túc cầu chia tay 2 gương mặt gạo cội sau 22 năm gắn bó với nơi từng được xem là "nhà" của họ. Với 2 cảm xúc trái ngược hoàn toàn.

22 năm Arsenal của Arsène Wenger
22 năm ở Arsenal là 22 năm ruột thịt, 22 năm tâm huyết đến tận cùng của vị cựu giáo sư người Pháp. Những năm tháng vinh quang đã xa, từ thời đầu những năm 2000, từ cái thời Arsenal vô địch Anh với chiến quả bất bại cả mùa bóng, từ cái năm duy nhất lọt vào tới 1 trận chung kết Champion League. Rồi đằng đẵng 16 năm không một chức vô địch, đến nỗi cả mấy chiếc cúp FA cũng không làm nguôi đi nỗi đau của ngài giáo sư, nỗi đau của cả một đội bóng. Và cả nỗi đau của hàng triệu fan hâm mộ. Họ không còn đủ kiên nhẫn, họ không còn che giấu sự chán nản, tuyệt vọng mỗi lần đội bóng tuột tay khỏi chức vô địch Premier League, chưa nói gì tới Champion League. Họ chăng băng rôn đòi Wenger "biến đi". Họ dường như đã thấy, từ rất lâu rồi, chiến lược của ông không còn phù hợp với bóng đá hiện đại, cách thức của ông không còn thích nghi được với hoàn cảnh các đối thủ ngày một chuyển biến mạnh mẽ, kết cục của 13 năm liền không một danh hiệu. Và thế là ông đã ra đi, dù còn mù mờ rằng ông đã tự nguyện ra đi hay ông bị ép buộc từ bỏ. Ở Arsenal, ông đã hưởng vinh quang trong 8 năm, từ 1998 đến 2005, nhưng chịu tủi nhục trong 13 năm cuối cùng, từ 2006-2018.

22 năm Barcelona của Andrés Iniesta
Một sự nghiệp, một đội bóng. Barca là cuộc đời của Iniesta. Anh chỉ dừng lại khi tự cảm thấy đuối sức, không còn theo kịp guồng quay của Barca - cỗ máy bất khả chiến bại, luôn khát khao chiến thắng. Barca tiếc nuối chia tay anh, vì họ vẫn cần anh, vẫn muốn anh ở đó, giữ nhịp sáng tạo như anh đã sáng tạo suốt 22 năm qua, chăm chỉ, miệt mài, không biết mệt mỏi. Tất cả vẫn biết anh còn đủ sức. Nhưng cũng rất hiểu: anh muốn ra đi lúc còn ở đỉnh cao, anh không muốn ra đi lúc xuống dốc, lúc không còn ai muốn anh ở lại. Champion League, giấc mơ của Wenger, thậm chí anh có tới 4 lần vô địch, trong đó có 1 lần giật được từ tay Wenger. Như một định mệnh khắc nghiệt.

Những giọt nước mắt xúc động lúc chia tay ở hai phương trời cách xa nhau ngàn dặm, cách biệt nhau cả về ý nghĩa. Vinh quang đối nghịch với Cay đắng!

Thành tích trong sự nghiệp huấn luyện của Arsène Wenger: (*)
Monaco
Nagoya Grampus
Arsenal
Thành tích trong sự nghiệp cầu thủ của Andres Iniesta: (*)

Barcelona

Tây Ban Nha

 (*) trích dẫn thông tin từ nguồn thư viện mở Wikipedia

Nhãn: ,

Thứ Bảy, 27 tháng 5, 2017

Thời thế và người đặc biệt...

(Nhân đọc bài http://thethaovanhoa.vn/anh/mourinho-nha-tho-thi-khong-the-gianh-nhieu-danh-hieu-duoc-n20170525060119317.htm)

Chỉ vài năm trước đây thôi, người ta phải tranh nhau mời ông, chèo kéo ông để mong ông về ngõ hầu chạm được tay vào chiếc cup Champion League danh giá. Nhưng thời thế nay đã đổi thay, và Người đặc biệt đã không còn đặc biệt nữa.

Người đặc biệt
2 cup Champion League với 2 câu lạc bộ thuộc 2 quốc gia, suýt chút nữa thành con số 3, quả là kỳ tích đối với nghề huấn luyện viên bóng đá chuyên nghiệp ở châu Âu. Ông tuyên bố "Tôi là Người đặc biệt", quả là không ngoa, bởi vì số người làm được như ông thậm chí không đếm được đến đủ bàn tay.
 Gần như ông đi tới đâu, cup lũ lượt kéo về tới đó.
Tài rất nhiều, và nhiều tật.
Ông kiêu ngạo, ông độc đoán, ông xách mé, ông ngang ngược. Chỉ lúc ấy thôi, còn bây giờ thì...

Thời thế...

Kể từ khi ông bị đá khỏi Real vì vô địch La Liga mà không có Champion League (CL), rồi đến cái hạn vô địch Premiere League (PL) mà bị học trò phản, đến mức bị đuổi cổ khỏi Chelsea, ông mất 'linh'.
Ngày Mourinho về với MU, ông đang thất nghiệp. Người ta chọn ông vì người do Sir Alex chọn đã thể hiện quá tệ, và vì những cái tên đình đám khác lại từ chối. Họ từ chối phải chăng vì sợ sức ép của thương hiệu MU, hay vì sợ mớ hỗn độn của dàn sao đã xế chiều? Thật khó giải thích vì chỉ có họ mới biết nhưng không nói thành lời.
Mới nghe ông tâm sự "Chúng tôi thích đến Champions League bằng cách này hơn là kết thúc mùa giải trong top 4" mà thấy chạnh lòng. Còn đâu con người kiêu hãnh khi xưa, còn đâu chiến quả oai hùng ngày nào. Chạnh lòng, vì nghe như chuyện Con cáo và chùm nho, xét cho cùng ta có gì trong tay thì ta cho là quý giá nhất, mọi thứ ngoài tầm với đều là vớ vẩn cả. Cho dù đó là vô địch hay top 4 ngoại hạng Anh. Ông ấy chẳng còn dám nhắc gì đến CL nữa! Buồn thay!
Ngẫm lại, tâm sự thật lòng của Mou mới thật thấm, thật xót xa cho hoàn cảnh hiện tại 'với 3 danh hiệu trong mùa, tôi thật sự hạnh phúc cùng các cầu thủ trong mùa giải có thể nói là khó khăn nhất với tôi trên cương vị huấn luyện viên'. Tiền nhiều, muốn gì có nấy, nhưng cuối cùng thì lực bất tòng tâm. Community Shield, 1 trận đấu ngày xưa ông đâu có ham. League Cup, thứ các ông lớn thường bỏ, càng không phải đích ngắm. Europa League (EL), dẫu sao vẫn chỉ là cup hạng hai, vớt vát danh dự cho những bại tướng rớt đài từ Champion League cộng với vài gương mặt... hạng hai. Chẳng vậy mà Sevilla, vốn vô danh trong làng CL, đã có tới 2-3 năm liền khuynh đảo EL. Nay Manchester United vinh dự đoạt cúp! Canh bạc đã kết thúc, may mắn thay lại là cái kết đẹp. Giấu mặt đi đâu được nếu chẳng may thua trận ở Moscow, và còn gì danh dự của Mou nữa đây. Thấm lắm, lúc 'anh hùng phải cơn vận bĩ'. 1 năm sóng gió đã trôi qua, những số phận bấp bênh liệu có an bài? 'Bộ tứ kỳ cục' Mourinho - Schweisteinger - Ibrahimovic - Rooney rồi sẽ đi về đâu ngày mai? Bốn người, bốn hướng, bốn số phận, bốn cái kết chắc chắn... không giống nhau, cho dù mới đầu tháng 9 năm ngoái thôi, họ còn tràn trề hy vọng, còn nắm tay nhau thề nguyền, còn mơ tới đủ thứ cao xa. Cuộc sống là thế, hy vọng và thất vọng tựa như 2 mặt của một đồng xu, kề nhau, lật mặt nhanh hơn sự mong đợi của con người.
Cũng mong muốn một tương lai đẹp đẽ hơn cho MU, cho Mourinho. Nhưng một khi phù thủy đã cạn phép thì liệu MU còn trông chờ gì ở Mourinho, rồi người hâm mộ còn mơ mộng gì về MU?
Ôi, Mou và MU...

PXT
27/5/2017

Nhãn: ,